Quê hương là gì hả mẹ?
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hả mẹ?
Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều".
Đúng là, đã bao lần, khi bước đi trong dòng đời hối hả, ta bỗng thấy chồn chân mỏi gối, thấy yêu quê hương mình biết bao. Phải rồi, quê hương nơi in dấu tháng ngày thơ ấu luôn dang rộng vòng tay đón ta như một người mẹ hiền ôm đứa con thơ vào lòng, cho ta một cảm giác bình yên và êm đềm thuở nào. Đó như một bến đỗ để tâm hồn ta tìm về. Ta bỗng mong được là đứa trẻ và được thấy mình hồn nhiên vui đùa giữa đất trời quê hương. Lâu lắm rồi tôi mới lại có được những cảm giác rạo rực thu sang. Thu về trong đất trời, về trên quê hương. Yêu lắm hình ảnh của những đứa trẻ thả diều trên cánh đồng lúa xanh, yêu cái cảm giác thanh bình, yên ả khi nghe tiếng nhè nhẹ của đàn cò trắng bay trên bầu trời xanh thẳm. Tất cả hòa âm lại thành một bản giao hưởng rộn rã, vui tươi của tự nhiên, của đất trời như một đặc ân của tạo hóa chỉ ban tặng riêng cho mùa thu quê hương.
Quê hương chính là linh hồn của tôi. Nó làm cho tôi yêu thiên nhiên hơn, yêu con người hơn, và mãi mãi là nguồn cảm hứng vô tận.