Trong trái tim mỗi người Việt Nam, tình yêu quê hương có lẽ là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Mỗi người sinh ra, ai mà không có cội nguồn gốc gác, ai mà không có quê hương. Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi chôn rau cắt rốn của ta. Quê hương cho ta những kỷ niệm ngọt ngào, cho ta tuổi thơ tươi đẹp. Quê hương dạy ta những bài học làm người đầy ý nghĩa, để cho ta lớn khôn và trưởng thành
Quê tôi – Vĩnh Hải. Con người sống chủ yếu bằng nghề nông, ngày ngày làm việc trên cánh đồng, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Cuộc sống vất vả, đầy khó khăn, có những lúc còn không đủ ăn, đủ no. Mặc dù sống cuộc sống khó khăn là thế, nhưng con người nơi đây sống có tình có nghĩa. Xóm làng yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Họ sống với một tình cảm chân thành, chất phác, trong sáng. Quê hương Thanh Khê - Vĩnh Hải của tôi, chính là nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, đó cũng là nơi đã cho tôi tuổi thơ tươi đẹp, ngọt ngào. Có thể nói, tôi sinh ra trong sự yêu thương của gia đình và lớn lên trong sự đùm bọc, ấm áp tình làng nghĩa xóm. Khi bố tôi vào Nam chiến đấu, mẹ tôi bận bịu với công việc khám chữa bệnh cho mọi người, tôi được bao bọc bởi bàn tay của cả dân làng Thanh Khê – Vĩnh Hải, mỗi gia đình ở nơi đây đều in đậm trong tôi thứ tình cảm sâu nặng, đầy thương nhớ. Bất kể tôi đi đâu, một phần tâm hồn tôi vẫn thuộc về quê hương.