“Và tôi gieo mầm xanh ấy cho cuộc đời,
Nhẹ vun tay, lặng lẽ tưới lên những ước mơ.
Đến một ngày mai, mầm xanh kia khôn lớn,
Sẽ tỏa bóng râm chở che muôn nẻo đường.”
Có những cuộc đời được khắc ghi bằng những công trình đồ sộ, có những con người được nhớ đến bởi hào quang của danh vọng. Nhưng cũng có những con người chọn gửi cả thanh xuân mình vào những điều bình dị nhất: gieo từng hạt mầm tri thức, vun từng ước mơ nhỏ bé để rồi lặng lẽ đứng phía sau nhìn chúng lớn lên.
Bao lớp người đã đi qua, bao thế hệ vẫn ở lại trong ký ức của mái trường xưa. Dưới những tán cây năm nào còn non xanh, người thầy, người cô lặng ngắm thời gian trôi qua bằng chính sự trưởng thành của học trò. Những mầm cây được vun trồng rồi sẽ vươn mình đón nắng; những đứa trẻ được yêu thương rồi cũng sẽ bước ra đời, mang theo hành trang là những bài học, những lời dặn dò và cả tình yêu thương vô điều kiện của thầy cô.
Nghề giáo chưa bao giờ là nghề của những ánh đèn sân khấu hay những tràng pháo tay rực rỡ. Họ không tìm kiếm sự tung hô trước ống kính, cũng chẳng mong được xướng tên giữa những hào quang. Ánh sáng của người thầy nằm trong lớp bụi phấn trắng mỏng manh, trong những trang giáo án đã ngả màu theo năm tháng, trong từng ánh mắt dõi theo học trò bằng tất cả niềm tin và hy vọng. Họ âm thầm gieo hạt, âm thầm chăm bón, để rồi một ngày kia, khi những mầm xanh đã hóa thành những tán cây vững chãi, chính chúng sẽ tiếp tục che mát cho cuộc đời.