Viết tiếp câu chuyện hoà bình
Năm tháng ấy, từng có những dáng người nhỏ bé mang trên vai những trách nhiệm lớn lao, luôn khắc khoải một câu hỏi trong lòng: "Hòa bình có đẹp không?". Đi qua những mùa khói lửa, những bóng hình ấy giờ đây được ôm trọn bởi đất trời tổ quốc, những trách nhiệm anh mang ngày nào giờ đây đã trở thành "phép màu" cho những người ở lại. Nếu có thể gửi về quá khứ một lời hồi đáp, em chỉ muốn nói rằng: "Hòa bình đẹp lắm". Đẹp trong tiếng cười của những đứa trẻ lớn lên không biết mùi khói súng, đẹp trong những buổi sớm bình yên có người để nhớ, có mái nhà để trở về, đẹp bởi mỗi vùng trời hôm nay đều được nhuộm bằng sự hy sinh của biết bao con người năm ấy. Và có lẽ, cách đẹp nhất để đáp lại câu hỏi còn dang dở ấy không chỉ là ghi nhớ, mà còn là sống thật tử tế, để cùng nhau viết tiếp câu chuyện mang tên "Hòa bình".